Trang

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

gió thoảng mây trôi

bây giờ anh là gió thoảng mây trôi, làm ơn đừng xuất hiện trong những giấc mơ của tôi nữa. Tình yêu của tôi cũng chết rồi, giờ chỉ còn là nỗi đau mà thôi. Tôi biết thời gian sẽ làm cho tôi nguôi ngoai, nhưng có lẽ chỉ khi nào anh thôi xuất hiện trong những giấc mơ, trong những câu chuyện của cuộc sống tôi, tôi mới quên anh được. Đến khi nào tôi có người yêu mới? Anh nghĩ tôi còn điên mà yêu nữa hay sao, hạnh phúc là từ chính mình anh ạ, không ai mang lại hạnh phúc cho tôi được nữa, lẽ ra tôi nên nhận ra điều đó khi còn yêu anh. Coi như cái tên anh gắn liền với những ngây thơ ngu ngốc của tôi ngày còn trẻ. Bây h tôi mệt mỏi, t không muốn yêu, tôi sợ tình yêu, tôi sợ mơ mộng, tôi sợ những dự định trong tương lai về một người yêu, cái người có ý tưởng tình nguyện chăm sóc cho tôi suốt đời. Anh là người đầu tiên của tôi, và cũng là người tước đoạt hết những lí tưởng ấy, không biết tôi nên cảm ơn hay hận anh nữa. Tôi biết cái tên anh tôi sẽ không bao h quên và ít nhất sẽ một lần còn nhắc tới trong tương lai. Anh sẽ xuất hiện với tư cách là bài học cho con tôi, nhất định là thế, để nó sẽ mạnh mẽ hơn mẹ, vượt qua những tình yêu tuổi trẻ mà không phải quá đau khổ như tôi.

Tôi nhẫn tâm muốn hận anh, muốn anh sẽ mãi day dứt khi ai đó nhắc tới mối tình đầu của anh, để rồi anh sẽ phải nghĩ tới tôi mà đau khổ. 2 năm nữa, 5 năm nữa, khi đeo nhẫn cho cô dâu của anh, khi anh có con và khi con anh yêu, anh sẽ phải nhớ tới tôi và không ngừng thấy tội lỗi. Tôi muốn anh phải trả giá, như câu của thiên trả địa cơ đấy. Nhưng những gì anh cho tôi cũng gần đủ để t không nói một câu nguyền rủa và tự dặn lòng mình kết thúc rồi thì thôi.

từ nay tôi sẽ lại là tôi, đi tìm cảm giác yên bình và thanh thản trong tâm hồn và ngăn chặn mọi sự xáo trộn trong tâm hồn tôi, không để ai chọc khuấy. Anh không thể là kỉ niệm đẹp của em được, không thể được...

Bây giờ anh là gió thoảng mây trôi, từ lúc thấy tôi cho đến khi chia tay anh chưa bao h coi tôi là bạn, vì thế khi tình yêu hết rồi, anh sẽ mãi là không khí, là cát bụi, hình bóng người tôi yêu nằm lại trong quá khứ mà tôi sẽ không một lần nào dám lục lên. Tôi có quyền làm như thế để tôi có thể tĩnh tâm lại anh ạ, tôi yếu đuối lắm, anh giết chết tình tôi rồi....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét